16/05/2025

SAU 40 TUỔI...

 SAU 40 TUỔI...

Nhiều người (đặc biệt là đàn ông) bắt đầu thích ngồi uống trà, cà phê một mình vì một số lý do sâu sắc liên quan đến tâm lý, trải nghiệm sống và nhu cầu cá nhân:

1. Tìm sự tĩnh lặng: Sau nhiều năm sống với áp lực công việc, gia đình, xã hội... người ta thường khao khát những khoảng lặng để nghỉ ngơi tâm trí.

2. Thưởng thức sự cô đơn tích cực: Đây không phải là cảm giác cô đơn tiêu cực, mà là một dạng "ở một mình có chất lượng" – giúp họ suy nghĩ, chiêm nghiệm và cảm nhận cuộc sống sâu sắc hơn.

3. Không còn nhu cầu chứng tỏ: Ở tuổi này, nhiều người không còn cần chạy theo các mối quan hệ xã giao hay chứng minh điều gì – họ thoải mái với chính mình.

4. Thói quen sống chậm: Càng lớn tuổi, người ta càng trân trọng những khoảnh khắc bình dị như ly cà phê sáng, tiếng xe ngoài phố, ánh nắng nhẹ – những điều mà trước kia có thể đã bỏ qua.

5. Suy ngẫm về cuộc đời: Cà phê là lúc lý tưởng để nhìn lại những gì đã trải qua – thành công, thất bại, ước mơ, những điều chưa kịp làm...

6. Cảm giác tự do: Ngồi một mình mà không bị làm phiền bởi ai, không phải "diễn vai" nào cả – là sự giải phóng, là “thở”.

Đó là một biểu hiện đẹp của sự trưởng thành nội tâm!

(st)

15/05/2025

BÀI HÁT: BỐN MÙA EM ĐI

 


BỐN MÙA EM ĐI

Nhạc và lời: Nguyễn Anh Tuấn

(Lời viết lại chuẩn)

Leng keng, leng keng, vang tiếng leng keng qua từng ngõ phố

Theo chân em đi có tiếng leng keng như một bài ca

Môi trường quanh ta, nhịp đời quanh ta

Mỗi chuyến xe qua, khắp nơi gần xa tưng bừng cuộc sống

Chăm sóc cây xanh có em cùng anh

Hòa niềm vui trên những con đường thân quen

ĐK:

Em đi, qua xuân sang hè, đường rộn tiếng ve

Với chiếc chổi tre, từng chuyến xe, giữ môi trường ngày sạch đẹp hơn

Em đi trong nắng thu vàng, mùa đông giá lạnh

Nhìn em thơ tung tăng đến trường lòng trào dâng bao niềm mơ ước

Vui sao, làm đẹp đường phố, bốn mùa em đi

……

Vui sao, làm đẹp đường phố, sáng ngời.. tương lai.


13/05/2025

Kỷ luật ???

Kỷ luật không phải là dậy lúc 6h hay học đúng 7h, mà là dù ai nói gì, bạn vẫn kiên trì làm theo nhịp độ của mình, không lung lay, không bỏ cuộc. 

Kỷ luật thiết thực nhất là tiết kiệm.

Kỷ luật đẹp nhất là tập thể dục.

Kỷ luật lành mạnh nhất là ngủ sớm.

Kỷ luật thay đổi khí chất nhất là đọc sách.

Kỷ luật tốt nhất chính là độc lập tài chính.

Người kỷ luật chưa chắc đã giỏi, nhưng người giỏi chắc chắn rất kỷ luật.

Bất kể cuộc sống ra sao, mong bạn luôn: Giữ vững kỷ luật, giữ đầu óc tỉnh táo, và không ngừng tiến về phía phiên bản tốt nhất của chính mình.

(st)

“cùng tần số”

 Có những giai đoạn cuộc sống sẽ tự “sàng lọc” bạn bè cho bạn. 

Tức là không cần phải nhấn nút unfriend như trên facebook, không cần phải nói “tớ không chơi với bạn nữa” như tụi trẻ con. Cũng không cần phải cãi nhau to rồi không nhìn mặt nhau nữa. Mà không cùng tần số, sẽ tự động tách rời. 

Chúng ta thường có rất nhiều bạn, bạn thời thơ ấu, bạn chung đại học, bạn đồng nghiệp, bạn facebook… đủ mọi tầng lớp. Nhưng chỉ có những người “cùng tần số” mới có thể duy trì liên lạc và trở nên thân thiết. Tần số cũng có thể thay đổi, thời điểm này cảm thấy hợp gu, không có nghĩa là sau này cũng như vậy; lúc này cảm thấy vô cùng thân thiết, không có nghĩa sẽ mãi thân thiết. 


Mình thấy câu nói này rất đúng: 

“Những ai không cùng tần số và đời sống tinh thần giống bạn, họ sẽ tự động tách rời khỏi bạn. Những ai có cùng tần số và nhận thức về đời sống giống bạn, họ sẽ lần lượt xuất hiện trong cuộc đời bạn một cách tự nhiên nhất và màu nhiệm nhất”.

(st)

“Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều gì”

 Gần đây, mình đọc được một bài viết trên mạng xã hội Trung Quốc, tên là “Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều gì”. Tác giả là một nhà văn nổi tiếng, nay đã ngoài 70 tuổi. Ở tuổi ngoài 30, mình chưa thể đồng cảm hoàn toàn với ông, nhưng những điều ông viết vẫn đem lại cho mình nhiều ngộ ra, và mình muốn chia sẻ lại với mọi người.

Ông nói, ở tuổi ngoài 70, ông thường tự hỏi: “Mình còn lo lắng, phiền muộn điều gì nữa?” Bởi thống kê cho thấy, chỉ 44% người có thể sống tới tuổi ấy. Mỗi sáng, khi ăn cơm, lỡ tay làm rớt nước sốt ra áo, rơi xuống đất, vợ lại càm ràm, dọn dẹp, cằn nhằn — suốt 55 năm nay. Nghe mãi cũng nhức đầu, cũng bực bội như trẻ con bị mắng. Nhưng nghĩ lại, còn được nghe bà ấy cằn nhằn được mấy năm nữa? Ăn vài hạt lạc, nhai mía, bị nhắc nhở, thế mà giờ lại thành một thứ “phúc phần” khó tìm.

75 năm cuộc đời, được mất vô số, làm sao mong điều gì cũng viên mãn. Nhưng với ông, chỉ một điều là đủ mãn nguyện: vừa được vợ chăm sóc, vừa được nghe tiếng càm ràm thân thuộc. Đời người, 70 khác 60, 60 khác 50, 50 khác 40. Đến tuổi này, không cần cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Như Lương Thực Thu tiên sinh từng nói: qua 50 tuổi, mỗi năm yếu đi; qua 60, mỗi tháng yếu đi; qua 70, mỗi ngày một khác; qua 80, tính từng giờ, từng phút. Nghe phũ phàng, nhưng là thật.

Ông tự hỏi: “Nếu sống đến 90 tuổi, ngồi luận đạo với mọi người, lúc ấy vợ còn cằn nhằn không nhỉ?”

Rồi ông chợt hiểu ra: bao người cả đời mải miết theo đuổi một thứ “ý nghĩa”, mà quên mất một chân lý — nhiều việc vốn dĩ chẳng cần có ý nghĩa.

Cuộc sống là một hành trình, là chuỗi trải nghiệm và cảm nhận nối dài. Ăn chơi hưởng lạc chưa hẳn là phung phí; khổ cực lam lũ cũng chẳng nhất thiết được ngợi khen. Cuộc đời không phải đường ray xe lửa mà là thảo nguyên mênh mông. Miễn là bạn muốn, bạn có thể thả hồn ngắm sao chờ bình minh — trải nghiệm của bạn chính là ý nghĩa lớn nhất.


Nhìn lại đời người: hồi nhỏ quên mang vở, như trời sập; lớn hơn trượt đại học, như ngày tận thế; yêu xa, chia tay, tưởng chừng không sống nổi.

Vậy mà vẫn Lớn và Già dần rồi đây.

(ST)

Chỉ mong an yên

 Dạo này Tớ bận lắm

Chẳng rảnh đâu mà buồn

Phàm những chuyện không đáng

Next phát cho qua luôn


Tớ bận lo cơm áo

Cho con được đủ đầy

Quan tâm con học tập

Có vui khỏe đến tay?


Ai tranh giành cũng kệ

Mặc yêu ghét, đặt điều

Sân si chi cho lắm

Thác nấm mộ đìu hiu

Sống vui thôi đã khó

Sức đâu làm tội tình

Yêu thương chưa gom đủ

Sao còn nhặt rẻ khinh


Tớ chỉ muốn yên bình

Thấy vạn vật sinh sôi

Con trưởng thành, khôn lớn

Là an nhiên cuộc đời.

(ST)


Lượm ra để tự nhắc mình!!!

-Người xưa leo núi bằng chân,

Cáp treo giờ giúp đằng vân tức thì...

Thích ca trông thấy, cười khì,

Lên cao nhanh thế lấy gì chứng tâm?!


-Ta không còn nhiều thời gian để khổ,

Hãy vui lên với từng ngọn cỏ trong đời,

Sung sướng với những mát lành của gió,

Với từng phút bên nhau và được giúp nhau cười...


-Đừng ăn phải bả truyền thông,

Điều đã không có, sẽ không có gì...


-Văn minh không chắc đã anh minh.

Và đó đã là lý do dẫn đến sự diệt vong của một số nền văn minh trong quá khứ...


-Đừng bắt trẻ con sớm làm người lớn.

Các thần đồng khi trưởng thành phần nhiều đều vấp phải những vấn đề...


-Đôi khi yêu nghề một cách trung thực nhất, nhiệt tâm nhất, xả thân nhất, lại chính là những người làm nghề không chuyên...


-Biết được những điểm yếu của mình và bình tĩnh với nhận thức ấy,

đó mới thực sự là biết...


-Sự thật mất lòng. Nhưng vẫn cần nói thật. Kể cả với người khuyết giác.

Có điều, cần lựa lời mà nói thật...


-Là nhà báo chỉ nhìn thấy mà không cảm nhận được những gì bên trong

thì rất dễ ngộ sát...


-Không thể đòi hỏi người khác giữ bình tĩnh khi ta có hành vi cố tình trêu tức hay làm phiền họ bằng hoạt động chuyên môn của ta... 

Đây là điều mà các nhà báo nên nhớ...


-Khi yêu nhau ai chẳng tử tế với nhau.

Cần học cách ứng xử tử tế với nhau khi hết yêu...


-Mọi sự cố đều có thể được xử lý êm xuôi, nếu có thiện chí và công tâm...


- Người đàn ông thông minh hãi nhất là khi lấy phải một người vợ thông minh...


-Nếu mình chỉ kiếp rong rêu,

Làm sao có được tình yêu đất liền...

Nếu không khốn khó tu thiền,

Cách chi thành phật, thành tiên giúp đời...


-Tuổi trẻ ai nói cũng tin,

Bây giờ ai nói phải nhìn xem ai...

Thấy hồng, phải nghĩ tới gai,

Thấy em, hồi hộp ngó ngoài đoán trong…


-Làm việc tử tế là để cho trái tim mình.

Không cần ai biết. Không cần ai biết ơn.

Không cần nhìn mặt lại. Kể cả ruột thịt, ruột rà.

(ST)


 

Người bình yên là gì?

"Người bình yên nhất là người biết trân trọng mọi thứ, kể cả nỗi buồn. 

Người thương cuộc sống nhất, là người thương được cả từng nỗi đau.

Làm gì có cuộc đời nào không có nỗi buồn. 

Làm gì có cuộc đời nào không có trắc trở. 

Chỉ có trái tim góp đủ tình thương, để thương được tất cả."

Rồi bình yên thôi....

(ST)

Chú ý sử dụng PC, Laptop mùa nắng nóng !

Chú ý sử dụng PC, Laptop mùa nắng nóng !


💻 Đối với máy tính (PC, laptop):
Đặt máy nơi thoáng mát, tránh ánh nắng trực tiếp
Không để máy gần cửa sổ, nơi có ánh nắng chiếu vào.
Tránh đặt máy sát tường hoặc vật cản gây bí khí.
Vệ sinh quạt tản nhiệt, khe thông gió định kỳ
Bụi bẩn gây cản trở luồng gió làm mát, làm máy dễ quá nhiệt.
Kiểm tra keo tản nhiệt CPU nếu máy đã sử dụng lâu.
Hạn chế sử dụng trên bề mặt giữ nhiệt
Không đặt laptop lên gối, nệm, vải dày khi dùng.
Nên dùng đế tản nhiệt hoặc kê cao mặt dưới laptop.
Theo dõi nhiệt độ khi dùng phần mềm nặng
Sử dụng các phần mềm như HWMonitor, Core Temp... để theo dõi.
Nếu nhiệt độ cao bất thường, cần kiểm tra lại quạt, keo tản nhiệt.
Ngắt điện hoàn toàn khi không sử dụng
Tắt máy, rút nguồn hoặc tắt ổ cắm để tránh chập điện khi nhiệt độ tăng.

⚠️ Dấu hiệu cảnh báo quá nhiệt:
Máy tính hoạt động chậm, treo, tắt đột ngột.

(Phúc Anh PC)

08/05/2025

Bài thơ: Gửi em cô gái môi trường

 

Gửi em cô gái môi trường

(Sóc Sơn, ngày 27/5/2024)- TG:Nguyễn Đình Quýnh- GĐ Công ty.


Tháng năm về, rộn ràng tiếng ve ve.

Những con đường rợp trời hoa phượng đỏ

Cây trút lá nhuộm vàng những con phố.

Trước cổng trường tím ngắt cánh bằng lăng.


Em bước đi trong cái nắng chói chang.

Tiếng chổi tre những ngày hè nóng rát.

Giọt mồ hôi, lăn trên môi mặn chát.

Gom sạch hè đường, những chuyến đầy vơi.


Em miệt mài, quên cả nghỉ ngơi.

Tay thoăn thoắt, cơn mưa hè hối hả.

Đường ngõ sạch rồi, bao nhiêu vất vả.

Áo ướt đầm, ánh mắt vẫn cười tươi.


Cảm ơn em, đã làm đẹp cho đời.

Suốt bốn mùa nắng mưa chẳng quản.

Xanh- sạch- đẹp em hiến dâng tất cả.

Cô gái môi trường, mãi trong tim tôi.

Bài thơ: Cô gái môi trường đô thị Sóc Sơn

 

Cô Gái Môi Trường Sóc Sơn
Tác giả: Nguyễn Bình Minh

Sớm mai sương phủ chân đồi,
Em đi
quét rụng rơi ven đường.
Chân đeo giầy vải trên sương
Bước qua đồng cỏ, qua đường
cây xanh.

Trên cành có tiếng chim kêu
Cỏ cây như biết em yêu đất này.
Rác kia – em nhặt hằng ngày,
Giữ cho suối mát, giữ mây trong ngần.

Hồ Đồng Quan ngả bóng trần,
Thấy em lặng lẽ, thấy phần yêu thương.
Chùa Non vọng tiếng chuông sương,
Gió đồi thầm gọi: “Môi trường Sóc Sơn.”

Không son phấn, chẳng áo thơm,
Em mang hương đất, em thơm hồn người.
Thương em anh lặng bên đời,
Muốn cùng gìn giữ một trời em xanh.

Mai này trái đất trong xanh,
Cũng xin được giữ mong manh dáng
hình.
Giữ em – cô gái
tôi thương,
Giữ luôn ngọn lửa môi trường
Sóc Sơn.

(12h03’ ngày 14 tháng 4 năm 2025)

Bài thơ: Cảm tưởng 30 năm tuổi Đảng

 

CẢM TƯỞNG 30 NĂM TUỔI ĐẢNG
Tác giả: Nguyễn Đình Quýnh

Thấm thoắt thoi đưa đã 30 năm.

Nhớ ngày kết nạp đứng trên bục tuyên thệ.

Nguyện một lòng trung thành với Đảng,

Với Bác Hồ, với tổ quốc thân yêu.

 

Tôi nhớ mãi bộ quân phục màu xanh.

Ba lô trên vai, ngôi sao trên mũ.

Tạm biệt gia đình lên đường nhập ngũ.

Nước mắt lưng tròng mẹ ngước nhìn con.

 

Mong cho con rèn luyện trưởng thành.

Chân cứng đá mềm vượt gian nan vất vả.

Bảo vệ tổ quốc là nhiệm vụ cao cả.

Là vinh dự đẹp nhất tuổi thanh xuân.

 

Ngoài thao trường nắng cháy đổ mồ hôi.

Đêm đông giá một mình trong vọng gác.

Nhưng sao thấy cuộc đời tươi đẹp lạ.

Từ trong tim ánh sáng Đảng dẫn đường.

 

Và vẫn bộ quân phục màu xanh.

Tôi vinh dự đứng trên bục tuyên thệ.

Lời thề mạnh mẽ của người lính trẻ.

Theo suốt con đường vang mãi khúc hành ca.

Hoàn thành nghĩa vụ tôi trở về quê hương.

Tiếp tục luyện rèn theo lý tưởng của Đảng.

Niềm tin son sắt vào tương lai tươi sáng.

Chỉ lối dẫn đường vững bước tôi đi.

 

Hôm nay đây những đồng nghiệp của tôi.

Đã giúp tôi vượt qua bao gian khó.

Xanh- Sạch môi trường cùng nhau gắn bó.

Chia ngọt, sẻ bùi để đất nước đẹp hơn.

 

Ba mươi năm tôi mãi mãi biết ơn.

Đảng cho tôi niềm tin và lẽ sống.

Đồng chí, đồng nghiệp cho tôi dòng máu.

Cuộc sống hôm nay cho tôi cả trái tim.

 

Thật tự hào đất nước bao đổi thay.

Chúng tôi, những đảng viên nguyện một lòng theo Đảng.

Giữ vững niềm tin vào tương lai tươi sáng.

Xây dựng, bảo vệ Tổ quốc- Đảng quang vinh.

 

                                                        Sóc Sơn, ngày 22/8/2024

Video về thủ thuật soạn thảo văn bản

Phím tắt cơ bản

Phím tắt định dạng trong Excel

Tạo sơ đồ phòng ban 

Tạo thẻ nhân viên hàng loạt

Lấy lại file Excel quên chưa lưu

Khắc phục File Excel bị nặng/ giật lag/ dung lượng lớn

Căn chỉnh bản word nhanh chóng

Mẹo so sánh danh sách trong Excel

Lọc dữ liệu trong Excel

Đánh số thứ tự cho từng phần trong Excel

Tự động cập nhật Số thứ tự trong Excel

3 công cụ AI cho dân văn phòng

Mẹo dùng Gemini AI cho người mới






12 THÓI QUEN THÀNH CÔNG

 12 THÓI QUEN BIẾN BẠN THÀNH NGƯỜI THÀNH CÔNG TRONG MỌI LĨNH VỰC

1. Xây dựng mối quan hệ

Người thành công đầu tư vào các mối quan hệ lâu dài, sẵn sàng giúp đỡ mà không đòi hỏi đáp lại.

2. Đừng nghĩ quá nhiều – Hãy hành động

Tin vào bản thân, hiểu rõ mục tiêu và bắt tay thực hiện thay vì phân vân kéo dài.

3. Dọn dẹp không gian sống

Giữ những thứ cần thiết và loại bỏ những vật dụng không còn giá trị để tạo môi trường sống gọn gàng, hiệu quả.

4. Làm việc có chủ đích

Tránh những hành động tùy hứng. Thay vào đó, tập trung vào việc mang lại giá trị lâu dài.

5. Rèn luyện ý chí tinh thần

Chịu đựng áp lực và thất bại để rèn luyện bản thân ngày càng mạnh mẽ hơn.

6. Ưu tiên sức khỏe

Cân bằng giữa làm việc, tập luyện và nghỉ ngơi để có năng lượng cho mọi khía cạnh của cuộc sống.

7. Hoàn thành công việc trong ngày

Giải quyết nhiệm vụ để ngày mới bắt đầu với tinh thần thoải mái.

8. Thư giãn

Dành thời gian tái tạo năng lượng với những hoạt động như đọc sách, đi bộ, hoặc nghỉ ngơi hoàn toàn.

9. Giữ quan điểm tích cực

Tìm cơ hội trong khó khăn, tập trung nuôi dưỡng suy nghĩ tích cực.

10. Lắng nghe nhiều hơn, nói ít đi

Chú tâm lắng nghe không chỉ giúp bạn học hỏi mà còn cải thiện mối quan hệ công việc.

11. Tiết kiệm thường xuyên

Dành 10-20% thu nhập để t.i.ế.t kiệm hoặc đầu tư, xây dựng nền tảng tài chính vững chắc cho tương lai.

12. Làm hơn những gì được yêu cầu

Tình nguyện làm thêm để tạo dấu ấn cá nhân và mang lại giá trị lớn hơn cho mọi người xung quanh.

(Sưu tầm)

“ĐỪNG TƯỞNG”

 Bài thơ “ĐỪNG TƯỞNG” của Bùi Giáng            

(Nguyễn Hiền - Sưu tầm)

 

"Đừng tưởng cứ núi là cao.

Cứ sông là chảy, cứ ao là tù.

Đừng tưởng cứ dưới là ngu.

Cứ trên là sáng, cứ tu là hiền.

Đừng tưởng cứ đẹp là tiên.

Cứ nhiều là được, cứ tiền là xong.

Đừng tưởng không nói là câm.

Không nghe là điếc, không trông là mù.


Đừng tưởng cứ trọc là sư.

Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan.

Đừng tưởng có của đã sang.

Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây.


Đừng tưởng cứ uống là say.

Cứ chân là bước, cứ tay là sờ.

Đừng tưởng cứ đợi là chờ.

Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần.


Đừng tưởng cứ mới là tân.

Cứ hứa là chắc, cứ ân là tình.

Đừng tưởng cứ thấp là khinh.

Cứ chùa là tĩnh, cứ đình là to.


Đừng tưởng cứ quyết là nên.

Cứ mạnh là thắng, cứ mềm là thua.

Đừng tưởng cứ lớn là khôn,

Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng !

Đừng tưởng giàu hết cô đơn.

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo.

Đừng tưởng cứ gió là mưa.

Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè.

Đừng tưởng cứ hạ là ve,

Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…

Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn,

Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu…

Đừng tưởng cứ thích là yêu,

Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay…

Đừng tưởng trong lưỡi có đường,

Nói lời ngon ngọt mười phương chết người.


Đừng tưởng cứ chọc là cười,

Nhiều khi nói móc biết cười làm sao ?

Đừng tưởng khó nhọc gian lao,

Vượt qua thử thách tự hào lắm thay !


Đừng tưởng cứ giỏi là hay,

Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần.

Đừng tưởng nắng gió êm đềm,

Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng.


Đừng tưởng góp sức là chung,

chỉ là lợi dụng lòng tin của người.

Đừng tưởng cứ tiến là lên,

Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm.


Đừng tưởng rằm sẽ có trăng,

Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu.

Đừng tưởng cứ khóc là sầu,

Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng.


Đừng tưởng cứ nghèo là hèn,

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.

Đừng tưởng quan chức là rồng,

Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.

Đời người lúc thịnh, lúc suy,

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.

Bên nhau chua ngọt đã từng,

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.


Ở đời nhân nghĩa làm đầu,

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.

Ai ơi, nhớ lấy đừng quên…"

                                                                                                                            

 

Bài đăng mới nhất:

Phía sau người đàn ông

Bài đăng trước đó: