08/05/2025

Bài thơ: Cô gái môi trường đô thị Sóc Sơn

 

Cô Gái Môi Trường Sóc Sơn
Tác giả: Nguyễn Bình Minh

Sớm mai sương phủ chân đồi,
Em đi
quét rụng rơi ven đường.
Chân đeo giầy vải trên sương
Bước qua đồng cỏ, qua đường
cây xanh.

Trên cành có tiếng chim kêu
Cỏ cây như biết em yêu đất này.
Rác kia – em nhặt hằng ngày,
Giữ cho suối mát, giữ mây trong ngần.

Hồ Đồng Quan ngả bóng trần,
Thấy em lặng lẽ, thấy phần yêu thương.
Chùa Non vọng tiếng chuông sương,
Gió đồi thầm gọi: “Môi trường Sóc Sơn.”

Không son phấn, chẳng áo thơm,
Em mang hương đất, em thơm hồn người.
Thương em anh lặng bên đời,
Muốn cùng gìn giữ một trời em xanh.

Mai này trái đất trong xanh,
Cũng xin được giữ mong manh dáng
hình.
Giữ em – cô gái
tôi thương,
Giữ luôn ngọn lửa môi trường
Sóc Sơn.

(12h03’ ngày 14 tháng 4 năm 2025)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Bài đăng mới nhất:

Phía sau người đàn ông

Bài đăng trước đó: