-Người xưa leo núi bằng chân,
Cáp treo giờ giúp đằng vân tức thì...
Thích ca trông thấy, cười khì,
Lên cao nhanh thế lấy gì chứng tâm?!
-Ta không còn nhiều thời gian để khổ,
Hãy vui lên với từng ngọn cỏ trong đời,
Sung sướng với những mát lành của gió,
Với từng phút bên nhau và được giúp nhau cười...
-Đừng ăn phải bả truyền thông,
Điều đã không có, sẽ không có gì...
-Văn minh không chắc đã anh minh.
Và đó đã là lý do dẫn đến sự diệt vong của một số nền văn minh trong quá khứ...
-Đừng bắt trẻ con sớm làm người lớn.
Các thần đồng khi trưởng thành phần nhiều đều vấp phải những vấn đề...
-Đôi khi yêu nghề một cách trung thực nhất, nhiệt tâm nhất, xả thân nhất, lại chính là những người làm nghề không chuyên...
-Biết được những điểm yếu của mình và bình tĩnh với nhận thức ấy,
đó mới thực sự là biết...
-Sự thật mất lòng. Nhưng vẫn cần nói thật. Kể cả với người khuyết giác.
Có điều, cần lựa lời mà nói thật...
-Là nhà báo chỉ nhìn thấy mà không cảm nhận được những gì bên trong
thì rất dễ ngộ sát...
-Không thể đòi hỏi người khác giữ bình tĩnh khi ta có hành vi cố tình trêu tức hay làm phiền họ bằng hoạt động chuyên môn của ta...
Đây là điều mà các nhà báo nên nhớ...
-Khi yêu nhau ai chẳng tử tế với nhau.
Cần học cách ứng xử tử tế với nhau khi hết yêu...
-Mọi sự cố đều có thể được xử lý êm xuôi, nếu có thiện chí và công tâm...
- Người đàn ông thông minh hãi nhất là khi lấy phải một người vợ thông minh...
-Nếu mình chỉ kiếp rong rêu,
Làm sao có được tình yêu đất liền...
Nếu không khốn khó tu thiền,
Cách chi thành phật, thành tiên giúp đời...
-Tuổi trẻ ai nói cũng tin,
Bây giờ ai nói phải nhìn xem ai...
Thấy hồng, phải nghĩ tới gai,
Thấy em, hồi hộp ngó ngoài đoán trong…
-Làm việc tử tế là để cho trái tim mình.
Không cần ai biết. Không cần ai biết ơn.
Không cần nhìn mặt lại. Kể cả ruột thịt, ruột rà.
(ST)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét