Hiển thị các bài đăng có nhãn CẢM XÚC CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CẢM XÚC CUỘC SỐNG. Hiển thị tất cả bài đăng

01/07/2025

Ngày 01/7/2025

 MỘT NGÀY MỚI

(Minh Tâm - ST)

Hôm nay, 1 tháng 7 năm 2025, Việt Nam bước vào một chương mới trong lịch sử quản trị quốc gia. Lần đầu tiên, cả nước chính thức vận hành theo mô hình chính quyền địa phương hai cấp, bỏ cấp huyện, tổ chức lại toàn bộ thiết chế hành chính từ trung ương đến tận cơ sở. 

Những điều từng được coi là bất khả thi trong hàng chục năm, hôm nay đã thành hiện thực.

Bản đồ hành chính thay đổi. 

Từ 63 đơn vị cấp tỉnh giờ còn 34. 

Từ hơn 10.000 xã, phường, thị trấn giờ chỉ còn hơn 3.300 đơn vị. 

Và quan trọng hơn, không chỉ là việc thay tên hay gộp địa giới. Bộ máy được tổ chức lại, hệ thống chính trị đồng bộ sắp xếp lại nhân sự, quyền lực được phân bố lại theo cách chưa từng có tiền lệ.

34 Bí thư Tỉnh ủy, Thành ủy đã được công bố hôm qua. Trong đó có tới 27 người không phải người địa phương. Có người từng là tướng lĩnh quân đội hay công an. Có người từng đứng đầu tỉnh thành khác. Có người là cán bộ nữ đầu tiên giữ vai trò lãnh đạo tối cao tại một trung tâm chính trị lớn. Có người ở tuổi còn rất trẻ nhưng đã kinh qua nhiều nhiệm vụ quản lý phức tạp. Đây không chỉ là sự điều động nhân sự mà là cuộc thử nghiệm năng lực thực sự của một bộ máy đã quyết định chuyển trạng thái.

Nhưng hôm nay không chỉ là ngày của những tân Bí thư. Còn là ngày đầu tiên của hàng vạn cán bộ, viên chức ở các địa phương sáp nhập bước vào trạng thái làm việc mới. Và thực tế không dễ dàng. Nhiều người không được phân về trung tâm hành chính của tỉnh mới. Khoảng cách có nơi lên tới hơn 100 km. Gần thì đi về trong ngày. Xa thì sáng thứ hai đi, chiều thứ sáu về. Có nơi phải di chuyển bằng xe buýt xuyên tỉnh. Gia đình một nơi, công việc một nơi. Một bộ máy mới không thể không có những rơi rụng. Và thực tế chắc chắn sẽ xảy ra.

Cải cách luôn mang theo đổi thay. Những ai quen hưởng đặc quyền hành chính cũ, quen giữ ghế mà không chịu vận động, sẽ thấy chỗ đứng không còn chắc chắn. Những ai sống bằng thổi giá đất, bằng dự án không sản xuất thật, bằng vay vốn không có dòng tiền thực, từ nhiều tháng nay đã bắt đầu cảm nhận rõ sự siết chặt. Ngay từ khi Nghị quyết 57 được ban hành, một chuỗi đảo chiều đã bắt đầu. Ngân hàng không còn dễ dãi với tài sản ảo. Những phương án vay dựa trên đất đai bị đình lại. Dòng tiền chảy về sản xuất, về khoa học công nghệ, về các mô hình kinh tế thật.

Đây mới là giai đoạn đầu của cải cách. Không có cải cách nào làm hài lòng tất cả. Nhưng nếu tiếp tục duy trì mô hình cũ, thì đất nước sẽ tiếp tục bị kìm hãm bởi chính tư duy đã tạo ra trì trệ. Đã 50 năm kể từ ngày thống nhất. Không thể mãi quay vòng trong chiếc áo chật chội ấy.

Hôm nay là một ngày mới. Không chỉ vì lịch sử sang trang. Mà vì cả một đất nước đang lựa chọn gấp lại trang cũ, để viết một trang khác cho tương lai. Trang ấy không có sẵn kết quả. Nhưng đã có những người bắt đầu viết bằng hành động thật. Và chỉ có hành động thật mới là giấy thông hành duy nhất để bước tiếp trong thời đại mới.

16/05/2025

SAU 40 TUỔI...

 SAU 40 TUỔI...

Nhiều người (đặc biệt là đàn ông) bắt đầu thích ngồi uống trà, cà phê một mình vì một số lý do sâu sắc liên quan đến tâm lý, trải nghiệm sống và nhu cầu cá nhân:

1. Tìm sự tĩnh lặng: Sau nhiều năm sống với áp lực công việc, gia đình, xã hội... người ta thường khao khát những khoảng lặng để nghỉ ngơi tâm trí.

2. Thưởng thức sự cô đơn tích cực: Đây không phải là cảm giác cô đơn tiêu cực, mà là một dạng "ở một mình có chất lượng" – giúp họ suy nghĩ, chiêm nghiệm và cảm nhận cuộc sống sâu sắc hơn.

3. Không còn nhu cầu chứng tỏ: Ở tuổi này, nhiều người không còn cần chạy theo các mối quan hệ xã giao hay chứng minh điều gì – họ thoải mái với chính mình.

4. Thói quen sống chậm: Càng lớn tuổi, người ta càng trân trọng những khoảnh khắc bình dị như ly cà phê sáng, tiếng xe ngoài phố, ánh nắng nhẹ – những điều mà trước kia có thể đã bỏ qua.

5. Suy ngẫm về cuộc đời: Cà phê là lúc lý tưởng để nhìn lại những gì đã trải qua – thành công, thất bại, ước mơ, những điều chưa kịp làm...

6. Cảm giác tự do: Ngồi một mình mà không bị làm phiền bởi ai, không phải "diễn vai" nào cả – là sự giải phóng, là “thở”.

Đó là một biểu hiện đẹp của sự trưởng thành nội tâm!

(st)

13/05/2025

“Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều gì”

 Gần đây, mình đọc được một bài viết trên mạng xã hội Trung Quốc, tên là “Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều gì”. Tác giả là một nhà văn nổi tiếng, nay đã ngoài 70 tuổi. Ở tuổi ngoài 30, mình chưa thể đồng cảm hoàn toàn với ông, nhưng những điều ông viết vẫn đem lại cho mình nhiều ngộ ra, và mình muốn chia sẻ lại với mọi người.

Ông nói, ở tuổi ngoài 70, ông thường tự hỏi: “Mình còn lo lắng, phiền muộn điều gì nữa?” Bởi thống kê cho thấy, chỉ 44% người có thể sống tới tuổi ấy. Mỗi sáng, khi ăn cơm, lỡ tay làm rớt nước sốt ra áo, rơi xuống đất, vợ lại càm ràm, dọn dẹp, cằn nhằn — suốt 55 năm nay. Nghe mãi cũng nhức đầu, cũng bực bội như trẻ con bị mắng. Nhưng nghĩ lại, còn được nghe bà ấy cằn nhằn được mấy năm nữa? Ăn vài hạt lạc, nhai mía, bị nhắc nhở, thế mà giờ lại thành một thứ “phúc phần” khó tìm.

75 năm cuộc đời, được mất vô số, làm sao mong điều gì cũng viên mãn. Nhưng với ông, chỉ một điều là đủ mãn nguyện: vừa được vợ chăm sóc, vừa được nghe tiếng càm ràm thân thuộc. Đời người, 70 khác 60, 60 khác 50, 50 khác 40. Đến tuổi này, không cần cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Như Lương Thực Thu tiên sinh từng nói: qua 50 tuổi, mỗi năm yếu đi; qua 60, mỗi tháng yếu đi; qua 70, mỗi ngày một khác; qua 80, tính từng giờ, từng phút. Nghe phũ phàng, nhưng là thật.

Ông tự hỏi: “Nếu sống đến 90 tuổi, ngồi luận đạo với mọi người, lúc ấy vợ còn cằn nhằn không nhỉ?”

Rồi ông chợt hiểu ra: bao người cả đời mải miết theo đuổi một thứ “ý nghĩa”, mà quên mất một chân lý — nhiều việc vốn dĩ chẳng cần có ý nghĩa.

Cuộc sống là một hành trình, là chuỗi trải nghiệm và cảm nhận nối dài. Ăn chơi hưởng lạc chưa hẳn là phung phí; khổ cực lam lũ cũng chẳng nhất thiết được ngợi khen. Cuộc đời không phải đường ray xe lửa mà là thảo nguyên mênh mông. Miễn là bạn muốn, bạn có thể thả hồn ngắm sao chờ bình minh — trải nghiệm của bạn chính là ý nghĩa lớn nhất.


Nhìn lại đời người: hồi nhỏ quên mang vở, như trời sập; lớn hơn trượt đại học, như ngày tận thế; yêu xa, chia tay, tưởng chừng không sống nổi.

Vậy mà vẫn Lớn và Già dần rồi đây.

(ST)

Chỉ mong an yên

 Dạo này Tớ bận lắm

Chẳng rảnh đâu mà buồn

Phàm những chuyện không đáng

Next phát cho qua luôn


Tớ bận lo cơm áo

Cho con được đủ đầy

Quan tâm con học tập

Có vui khỏe đến tay?


Ai tranh giành cũng kệ

Mặc yêu ghét, đặt điều

Sân si chi cho lắm

Thác nấm mộ đìu hiu

Sống vui thôi đã khó

Sức đâu làm tội tình

Yêu thương chưa gom đủ

Sao còn nhặt rẻ khinh


Tớ chỉ muốn yên bình

Thấy vạn vật sinh sôi

Con trưởng thành, khôn lớn

Là an nhiên cuộc đời.

(ST)


Người bình yên là gì?

"Người bình yên nhất là người biết trân trọng mọi thứ, kể cả nỗi buồn. 

Người thương cuộc sống nhất, là người thương được cả từng nỗi đau.

Làm gì có cuộc đời nào không có nỗi buồn. 

Làm gì có cuộc đời nào không có trắc trở. 

Chỉ có trái tim góp đủ tình thương, để thương được tất cả."

Rồi bình yên thôi....

(ST)

08/05/2025

Bài thơ: Gửi em cô gái môi trường

 

Gửi em cô gái môi trường

(Sóc Sơn, ngày 27/5/2024)- TG:Nguyễn Đình Quýnh- GĐ Công ty.


Tháng năm về, rộn ràng tiếng ve ve.

Những con đường rợp trời hoa phượng đỏ

Cây trút lá nhuộm vàng những con phố.

Trước cổng trường tím ngắt cánh bằng lăng.


Em bước đi trong cái nắng chói chang.

Tiếng chổi tre những ngày hè nóng rát.

Giọt mồ hôi, lăn trên môi mặn chát.

Gom sạch hè đường, những chuyến đầy vơi.


Em miệt mài, quên cả nghỉ ngơi.

Tay thoăn thoắt, cơn mưa hè hối hả.

Đường ngõ sạch rồi, bao nhiêu vất vả.

Áo ướt đầm, ánh mắt vẫn cười tươi.


Cảm ơn em, đã làm đẹp cho đời.

Suốt bốn mùa nắng mưa chẳng quản.

Xanh- sạch- đẹp em hiến dâng tất cả.

Cô gái môi trường, mãi trong tim tôi.

Bài thơ: Cô gái môi trường đô thị Sóc Sơn

 

Cô Gái Môi Trường Sóc Sơn
Tác giả: Nguyễn Bình Minh

Sớm mai sương phủ chân đồi,
Em đi
quét rụng rơi ven đường.
Chân đeo giầy vải trên sương
Bước qua đồng cỏ, qua đường
cây xanh.

Trên cành có tiếng chim kêu
Cỏ cây như biết em yêu đất này.
Rác kia – em nhặt hằng ngày,
Giữ cho suối mát, giữ mây trong ngần.

Hồ Đồng Quan ngả bóng trần,
Thấy em lặng lẽ, thấy phần yêu thương.
Chùa Non vọng tiếng chuông sương,
Gió đồi thầm gọi: “Môi trường Sóc Sơn.”

Không son phấn, chẳng áo thơm,
Em mang hương đất, em thơm hồn người.
Thương em anh lặng bên đời,
Muốn cùng gìn giữ một trời em xanh.

Mai này trái đất trong xanh,
Cũng xin được giữ mong manh dáng
hình.
Giữ em – cô gái
tôi thương,
Giữ luôn ngọn lửa môi trường
Sóc Sơn.

(12h03’ ngày 14 tháng 4 năm 2025)

Bài thơ: Cảm tưởng 30 năm tuổi Đảng

 

CẢM TƯỞNG 30 NĂM TUỔI ĐẢNG
Tác giả: Nguyễn Đình Quýnh

Thấm thoắt thoi đưa đã 30 năm.

Nhớ ngày kết nạp đứng trên bục tuyên thệ.

Nguyện một lòng trung thành với Đảng,

Với Bác Hồ, với tổ quốc thân yêu.

 

Tôi nhớ mãi bộ quân phục màu xanh.

Ba lô trên vai, ngôi sao trên mũ.

Tạm biệt gia đình lên đường nhập ngũ.

Nước mắt lưng tròng mẹ ngước nhìn con.

 

Mong cho con rèn luyện trưởng thành.

Chân cứng đá mềm vượt gian nan vất vả.

Bảo vệ tổ quốc là nhiệm vụ cao cả.

Là vinh dự đẹp nhất tuổi thanh xuân.

 

Ngoài thao trường nắng cháy đổ mồ hôi.

Đêm đông giá một mình trong vọng gác.

Nhưng sao thấy cuộc đời tươi đẹp lạ.

Từ trong tim ánh sáng Đảng dẫn đường.

 

Và vẫn bộ quân phục màu xanh.

Tôi vinh dự đứng trên bục tuyên thệ.

Lời thề mạnh mẽ của người lính trẻ.

Theo suốt con đường vang mãi khúc hành ca.

Hoàn thành nghĩa vụ tôi trở về quê hương.

Tiếp tục luyện rèn theo lý tưởng của Đảng.

Niềm tin son sắt vào tương lai tươi sáng.

Chỉ lối dẫn đường vững bước tôi đi.

 

Hôm nay đây những đồng nghiệp của tôi.

Đã giúp tôi vượt qua bao gian khó.

Xanh- Sạch môi trường cùng nhau gắn bó.

Chia ngọt, sẻ bùi để đất nước đẹp hơn.

 

Ba mươi năm tôi mãi mãi biết ơn.

Đảng cho tôi niềm tin và lẽ sống.

Đồng chí, đồng nghiệp cho tôi dòng máu.

Cuộc sống hôm nay cho tôi cả trái tim.

 

Thật tự hào đất nước bao đổi thay.

Chúng tôi, những đảng viên nguyện một lòng theo Đảng.

Giữ vững niềm tin vào tương lai tươi sáng.

Xây dựng, bảo vệ Tổ quốc- Đảng quang vinh.

 

                                                        Sóc Sơn, ngày 22/8/2024

Bài đăng mới nhất:

Phía sau người đàn ông

Bài đăng trước đó: